Không khí và mặt đất rung chuyển, còi báo động của những chiếc ôtô đậu dưới khu nhà kêu lên ồn ã
Bao lăm người chết? bao lăm người bị thương? đàn bà? trẻ nít? Có người Việt Nam nào thương vong không? Sau tiếng nổ là tiếng còi xe cấp cứu vang lên inh ỏi khắp thị thành. Shah nằm bất động trên giường 12 ngày, chỉ ngúc ngoắc đầu và miệng mấp máy chút ít ” - trích bài về nạn nhân chiến tranh tại Beirut của PV - CTV Tuổi Trẻ gửi về từ mặt trận Libăng cho Tuổi Trẻ (8-2006).
Bấy giờ, đi đường bộ theo diện cứu trợ là cách độc nhất để vượt biên thuỳ bởi các con đường khác đều bất khả: sân bay bị đánh bom, đường thủy chỉ dành cho người lánh nạn. Sau khi bay đến Dubai (Các tiểu vương quốc Ả Rập hợp nhất), chúng tôi may mắn nhờ xe của Tổ chức Di dân quốc tế (IOM) tại Syria để đi qua biên giới Syria - Libăng.
Hôm đó là ngày ngừng bắn giữa hai bên. Những bảng hiệu quảng bá du lịch rách nát bay vật vờ trong gió. Tâm tưởng mỗi người thêm bao tay như sợi dây đàn.
Không gian vắng lặng như tờ. Chúng tôi thấy một đôi người lò dò ra khỏi chỗ ẩn nấp, quay về ngôi nhà bị bom đánh nát bươm của mình và cố tìm những thứ đồ vật còn giá trị, như chiếc tivi hay điện thoại.
Hồi hộp vì không biết điều gì đang đợi phía trước, găng vì biết sắp bước chân vào nơi hiểm và chỉ chút phấn khích vì sẽ có được những trải nghiệm quý.
Có điều gì oái ăm khi nhìn dòng người tị nạn từ Libăng đang tháo chạy ngược hướng, còn chúng tôi lại tìm mọi cách xâm nhập nước này! "Chiến tranh thật sự là đây" - tôi nghĩ vậy khi diện kiến thủ đô Beirut của Libăng im ắng một cách đáng sợ. Các PV, CTV tuổi xanh đến Beirut (thủ đô Libăng) phản ánh cuộc chiến và thông tin những người Việt Nam lánh nạn khi cuộc chiến giữa quân du kích Hezbollah và quân đội Israel diễn ra cao trào.
Khách sạn chúng tôi ở cách khu bị đánh bom chỉ chừng 2-3km nên tiếng bom vang rất rõ. Bởi Beirut đến tháng 8-2013 vẫn có lúc chìm trong khói lửa từ vụ đánh bom khủng bố khiến hàng trăm người tình vong.
Bao nhiêu người chết? Có người Việt nào không? Khoác chiếc balô gồm vài bộ áo quần, áo vest chống đạn, máy tính nối vệ tinh, máy ghi âm, điện thoại, tiền mặt, bộ đàm, chúng tôi khởi hành sang Trung Đông với bao xúc cảm lộn lạo. Hàng quán đóng chặt cửa.
Chúng tôi đến bên các tòa nhà đổ sụp, vào Bệnh viện Rafik Hariri. Chúng tôi ghé một trường học bên đường, nơi trú tạm của những người tị nạn yếu sức. Chúng tôi cũng dành thời gian xuống phía nam của Beirut là khu Sidon (cách trung tâm thủ đô khoảng 40km) - nơi giao tranh giữa Hezbollah và Israel diễn ra quyết liệt nhất.
Trong giấc mơ, tôi và những đồng nghiệp bị ngộp thở dưới những đống bêtông đầy khói bụi, chúng tôi tìm chỗ trốn trong những tiếng nổ và bị kẹt lại. Chỉ duy nhất khu khách sạn trọng tâm nơi đám phóng viên trú ngụ là còn mở cửa, được cấp điện và Internet vài giờ cố định trong ngày.
Trong phòng chờ sân bay, chúng tôi nói với nhau rất ít, bởi những nghĩ suy về thử thách sắp tới choán hết thảy đầu óc mỗi người.
Nhưng nét u sầu trên khuôn mặt mẹ chúng, sự ra đi vĩnh viễn của người nhà chúng, quá vãng tổn thương và mai sau đầy bất trắc của chúng sẽ còn mãi ám ảnh những phóng viên chứng kiến.
Hậu quả là có những phóng viên chiến trận bị suy sụp thần kinh, rối loạn tâm lý, vỡ hôn nhân, nghiện rượu… Rất may đối với tôi, đến nay ác mộng đã xa dần.
Trong mắt chúng tôi, những chiếc cầu bị rocket bắn sập, những chiếc ôtô cháy rụi bên hạ, cả một khu làng bị rocket biến thành một đống bêtông bụi bặm những tưởng chỉ thấy trong phim Hollywood
Tôi chong mắt, căng tai lắng tai. Mọi thứ mờ nhòe trong mắt… Tôi đọc đâu đó rằng các phóng viên trận mạc thường chịu những xung chấn tâm thần sau chiến tranh (post-war psychological trauma), có khi còn nặng nề hơn những cựu binh trở về từ chiến trận. “ Ở làng Marakieh, phía nam Libăng, bé Shah, chín tuổi rưỡi, đang đùa giỡn với chú mèo ngoài sân thì cảm thấy có điều gì đó kì dị.
Một người đàn bà trẻ ôm đứa con chỉ vài tháng tuổi ngồi trên mặt đất, ngước mắt nhìn thẳng vào tôi.
Tim tôi như bị bóp chặt khi nhìn thấy một cụ già lẩy bẩy bới tìm chút gì ăn được trong đống hoa quả đã thối rữa.
Đêm xuống, trước khi đi ngủ tôi thường đóng đồ gọn gàng vào balô, để lỡ có chuyện gì thì… chạy (nếu còn kịp). Chúng tôi ghé thăm các khu tị nạn, khu công viên trọng tâm, đến các ngôi nhà vắng lặng chứa những người cần lao Việt Nam đầy âu lo đang cụm lời tựa lẫn nhau.
UYÊN LY Xem loạt bài phóng viên chiến trận trên Tuổi Trẻ Online : * Kỳ 1: Không gì hiểm hơn làm phóng viên chiến trường * Kỳ 2: trận mạc Syria - trận địa kinh hồn * Kỳ 3: Phóng viên Việt Nam đối diện lửa và máu * Đón đọc kỳ 5: Chứng nhân sợ hãi từ vùng khủng bố.
Mãi mãi. Shah không nhớ "điều gì đó" xảy ra và cũng không cảm thấy đau đớn cho đến khi tỉnh lại tại bệnh viện. Nửa đêm về sáng là thời kì sự im ắng bị phá vỡ bởi tiếng bom. Chị là người Libăng độc nhất nhìn thẳng vào mắt tôi lâu đến thế.
Cái nhìn của chị như muốn nói: “Cô có hiểu cảnh ngộ của tôi lúc này không?”. Dù vậy, không hiểu sao ánh mắt của người đàn bà trẻ bế con nhỏ ở Libăng vẫn khiến tôi liền tù tù hồi tưởng, khiến tim tôi loạn nhịp và nhịp thở rối loạn mỗi khi nhớ lại. Mẹ Shah nói cho bé biết “điều gì đó” chính là một quả bom nổ gần đó gây chấn động khiến bé bất tỉnh nhân sự, thủ túc bị bỏng rát.
Lại một tòa chung cư hơn 10 tầng sụm xuống rồi. Vụ đánh bom tháng 7-2013 tại Beirut (thủ đô Libăng) khiến 18 người chết, 300 người bị thương - Ảnh: AFP Hàng ngàn người dân Beirut dập tắt lửa sau vụ đánh bom gây thương vong (tháng 8-2013) - Ảnh: AFP Hơn 1.
Con đường đẹp nhất Beirut nằm bên bờ Địa Trung Hải rực lên ánh hoàng hôn màu cam pha đỏ tuyệt đẹp không phản ảnh đúng những khuôn mặt lo âu của người dân thị thành này.
“Ầm!”. 000 người dân vô tội chết dưới bom đạn, hàng trăm ngàn người sống trong cảnh màn trời chiếu đất, 1 triệu người lâm vào cảnh lánh nạn và khoảng 200 người cần lao Việt Nam (phần lớn là phụ nữ giúp việc nhà) bị gia chủ bỏ mặc khi cuộc chiến Libăng diễn ra vào tháng 7 và 8-2006. Chúng tôi cũng vui vì những người lao động Việt Nam đã về nhà an toàn từ nơi khói lửa chiến tranh.
Nhưng trong một tháng sau khi trở về, tôi vẫn thường mơ thấy ác mộng. Trở về từ chiến trường Libăng, tôi nhẹ nhõm vì đã sang những trải nghiệm hiếm có mà thân xác còn vẹn nguyên. Hầu như đêm nào cũng vậy. Trời rạng sáng, dù mắt đỏ quạch vì thiếu ngủ nhưng công việc của chúng tôi là tìm đến nơi xảy ra tiếng nổ đêm qua để quan sát tình hình. Có lần, khoảng 21g đêm, chúng tôi đang phỏng vấn những chị làm nghề giúp việc từ Việt Nam thì vang lên tiếng nổ.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét